Haunting Roleplay Scene in 🍅・𝐓𝐄𝐍 𝐒𝐓𝐀𝐋𝐋
Summary
In 🍅・𝐓𝐄𝐍 𝐒𝐓𝐀𝐋𝐋 this announcement shares a haunting roleplay scene where a character fades, a loved one pleads, and a desperate prayer leads to a tragic, bloodied moment. It highlights the server's dark emotional storytelling and invites members to engage with upcoming dramatic arcs and community support.
(Không gian chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng hơi thở nặng nề, đứt quãng của Lam. Ánh trăng ngoài kia nhợt nhạt, như đang khóc thương cho một kiếp người.)
An: (Quỳ sụp xuống bên cạnh giường, đôi bàn tay run rẩy nắm chặt lấy vạt áo của Lam, giọng nói lạc đi vì tuyệt vọng) Lam... nhìn tớ đi. Đừng nhìn ra cửa sổ nữa, nhìn tớ này! Tớ đã tìm thấy rồi, vị thầy thuốc đó nói... ông ấy nói có cách. Chỉ cần cậu chịu đựng thêm một chút thôi, được không?
Lam: (Khẽ mở mắt, nhưng ánh nhìn không hề đặt lên An, mà như đang xuyên thấu qua cả thực tại, nhìn vào một khoảng không vô định) Một chút nữa thôi sao...? An à, cậu có biết không... ngay cả hơi thở này, tớ cũng cảm thấy nó đang dần trở nên xa lạ. Nó không còn thuộc về tớ nữa.
An: (Gào lên trong nghẹn ngào, nước mắt thấm đẫm cả tay áo) Không! Cậu phải giữ lấy nó! Cậu đã hứa là sẽ cùng tớ đi xem mùa hoa năm sau mà? Cậu đã hứa là sẽ không để tớ lại một mình trong bóng tối này mà! Tại sao cậu lại nuốt lời?
Lam: (Cố gắng đưa bàn tay gầy guộc, trắng bệch lên, nhưng chưa kịp chạm vào mặt An thì đã buông thõng xuống) Tớ không nuốt lời... chỉ là... trời xanh không cho phép. Tớ đã cầu xin... tớ đã quỳ dưới chân tượng thần suốt ba ngày ba đêm, chỉ để xin một hơi ấm bình thường... một cơ thể không đau đớn... Nhưng đáp lại tớ, chỉ là tiếng sấm rền và sự im lặng của những vì sao.
An: (Áp mặt vào bàn tay lạnh lẽo của Lam, nức nở) Vậy thì chúng ta cùng cầu xin đi! Tớ sẽ cầu cùng cậu, tớ sẽ dùng cả mạng sống này để đổi lấy sự sống cho cậu! Đừng bỏ cuộc, làm ơn...
Lam: (Một nụ cười nhạt nhòa, thanh khiết đến đau lòng hiện lên trên đôi môi tái nhợt) Đừng làm thế... An. Cậu là ánh mặt trời duy nhất của tớ. Nếu cậu cũng tan biến theo ánh trăng này... thì thế gian này sẽ còn lại gì?
(Lam khẽ ho một tiếng, máu đỏ tươi thấm ra chiếc khăn tay trắng muốt, trông như những cánh hoa trà rụng giữa tuyết trắng. An bàng hoàng, chết lặng.)